on Tuesday, December 19, 2006

Tại sao lại là tôi?

Tôi chả phải một học sinh giỏi giang gì , và cũng chẳng phải là một anh chàng cao to đẹp trai ,co thể đó là lí do chính tôi tự tách mình ra khỏi bạn bè .Trong lớp học tôi nhét mình vào một xó cuối lớp và chả bao giờ giơ tay hay phát biểu ý kiến, thỉnh thoảng thầy cô giáo cũng gọi tôi đứng dậy nói nhưng tôi chỉ cúi mặt xuống đất không nói năng gì và tự hỏi :” Tại sao lại là mình ?” . Trong các hoạt động thể thao mọi chuyện cũng chẳng khác gì . Đối với mọi trò chơi tôi tự loại mình ra , cùng lắm bị thầy thể dục bắt vào thì cũng chỉ đứng yên một chỗ và lẩm bảm :” Tại sao lại là mình? “. Tôi cũng chẳng mấy khi nói chuyên với bạn bè và có lẽ bọn nó cũng chả mong muốn nói chuyên gì với tôi , một thằng mà bọn nó đặt ra cái biệt hiệu “ Tom lập dị “. Và lẽ dĩ nhiên tôi không có bạn gái. Năm học đầu tiên cấp 3 của tôi kết thúc như vậy đấy . Và có lẽ mọi chuyên cũng sẽ không khác gì nếu không có kì nghỉ hè năm ấy..

Năm học kết thúc ,mẹ tôi thấy kết quả học tập quá tồi tệ nên nghĩ rằng tôi cần nghỉ ngơi nên đã cho tôi về quê . Quê tôi là một vùng biển , nơi có những con sóng rì rào, hàng phi lao thẳng tắp và căn nhà nhỏ xinh của chúng tôi ở hồi trước giờ chỉ có mình ông bà tôi … Quê hương tôi giờ đã khác nhiều, hàng loạt những toà nhà cao tầng mọc lên ,với những con đường cao tốc dài và rộng. Nhưng điểm khác biệt mà tôi chú ý nhất chính là người hàng xóm mới. Đó là một cậu bé tàn tật tên là Jack, kém tôi bốn tuổi . Đôi chân cậu bị khập khiễng từ nhỏ ,một ngắn một dài. Cậu có một mái tóc nâu bồng bềnh ,một làn da trắng và cả đôi mắt tuyệt đẹp nữa chứ.Cậu lùn hơn tôi khá nhiều , có lẽ chỉ ngang bằng vai tôi ., nhưng lại rất thích chơi bóng bầu dục mặc dù cậu cũng chả to béo gì để có thể huých đổ người khác . Bà tôi bảo cậu bị một căn bệnh nan y có lẽ chỉ sống được vài năm nữa .

Cậu là một cậu bé tuyệt vời , tôi đã thân với cậu ngay lập tức. Cậu có một giọng nói hóm hỉnh và những câu nói mà đến giờ tôi vẫn cho là độc nhất vô nhị . Cậu có một cái đầu thiên tài, mặc dù kém tôi 4 tuổi nhưng cậu co thể đánh carô thắng tôi, có thể tính nhẩm nhanh hơn tôi và còn có thể chơi pianô nữa chứ .Tôi và cậu thường ra bờ biển nhặt vỏ sò và viết tên mình lên cát nữa xem tên ai dựoc viết nhiều hơn , tôi rất thích trò này mặc dù tôi luôn nghĩ rằng trò đó rất ngớ ngẩn . Tôi luôn gọi cậu là “cậu bé thiên tài” mặc dù cậu không thích cách đó lắm..

Đến ngày cuối cùng của kì nghỉ tôi rủ cậu đến xem bọn trẻ chơi bóng bầu dục bởi vì cậu rất thích nó. Hôm đó là một ngày đẹp trời , tôi chở cậu đi trên con đường ngang qua bờ biển, ánh nắng làm cho nước biển trong xanh hơn bao giờ hết., từng ngọn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ cát vang lên những âm thanh biển cả ,rì rào ,rì rào,............Sân bóng vốn dĩ là một cái sân cũ của thành phố nhưng vì thành phố đã có sân mới nên đây trở thành nơi tập trung của bọn trẻ. Hôm nay cũng như mọi ngày có một lũ trẻ tụ tâp chia làm 2 đội và chơi . Trên sân lúc này chỉ có 2 chúng tôi là khán giả . Tôi chả hiểu gì mấy về môn này nên ngồi im chả nói câu nào còn Jack thì vui lắm .Cậu cứ thao thao bất tuyệt suốt nào là đội hình này , nào là cách tấn công này,.......Cậu có thể chỉ rõ cho tôi từng người và nói người này giỏi cài gì người kia giỏi cái gì . Khi tạân đấu gần kết thúc thì có lẽ điều mà cậu mong đợi nhất đã đến :một đội co người bị thương và môn bong bầu dục không thể chơi thiếu người được.Và như mong đợi của cậu bé có thằng bé bên thiếu người cất tiếng hỏi :

_Ê,thằng què chơi không.

Không hề ấm ức bị gọi như vậy , cậu còn rất hào hứng :

_Vâng em vào ngay

Ngay lúc cậu đứng dậy ,không biết có một sức mạnh nào đã thôi thúc tôi nắm tay cậu lại. Tôi hỏi

_Em điên rồi à ! Em bị bệnh ở chân , đi lại còn khó khăn....

Cậu bé trả lời tôi :

_Bị bệnh ở chân thì có sao .

Rồi cậu cứ thế chạy xuống mấy hàng ghế .Tôi buột mồm hỏi :

_Tại sao lại là em ?

Cậu bé trả lời như trêu chọc tôi :
_Tại sao không phải là em?

Rồi cậu tiếp tục chạy xuống sân chơi. Cậu không hề biết rằng câu nói bâng quơ đó đã làm thay đổi cuộc đời tôi . “Tại sao không phải là tôi ?” giờ đây đó mới chính là cậu hỏi mà tôi suy nghĩ. Cậu bé tàn tật này vẫn vào chơi mặc cho cậu tàn tật và dù cho những thằng to béo kia có thể sẽ làm cậu bị ngã thì cậu vẫn chơi . Tại sao vậy?.Nhìn cậu chơi mà tôi không làm sao lí giải đựoc câu hỏi này .

Trận đấu kết thúc cậu ghi được một bàn thắng dù cho đội của cậu vẫn thua . Và tôi cũng phải công nhận rằng bàn thắng đó có sự giúp đỡ của thần may mắn nhưng tôi vẫn khâm phục cậu vì cậu đã làm dược diều mà rất nhiều người không làm được trong đó có tôi . Tôi đã hỏi cậu sau trận đấu để tìm được câu trả lời cho chính mình. Tôi nói.

_Cậu chơi giỏi quá .Cậu đã ghi được một bàn thắng .

Cậu nói:

_Vâng , nhưng do may mắn thôi .

Tôi hỏi

_Cậu không sợ mấy thằng to béo kia sẽ làm cậu bị ngã sao ?

Cậu nói :

_Có chứ ,nhưng mình không va chạm trực tiếp với nó thì chắc cũng không sao đâu mà

Thế rồi một câu hỏi buột ra từ miệng tôi một câu hỏi mà tôi luôn đi tìm câu trả lời:

_Tại sao lại là em ? Em không chơi cũng được mà ,việc gì phải đồng ý chơi với họ nhỡ bị thương thì làm sao ?

Cậu trả lời:

_Tại sao không phải là em ? Không thử thì làm sao mình biết được đâu phải dễ có cô hội để được chơi như vậy không chơi thì lần sau có thể nó không rủ mình nữa .Thế thì tự đánh mất cơ hội sao .

Tôi hỏi thêm :

_Thế em đã chơi bóng bầu dục trong đội thế này bao giờ chưa

Cậu bé vui vẻ đáp :

_Chưa , hôm nay chắc đi cùng anh nên mới may mắn thế.

Mặt tôi đỏ bừng , tôi cảm thấy vừa ngượng vừa xấu hổ chưa từng thấy.Cậu bé nhỏ và tàn tật , có lẽ so với cậu tôi vẫn còn to khá to béo , nhưng cậu có thể vào sân chơi mà không chút sợ sệt , cậu đã biết vượt qua nỗi sợ hãi và xấu hổ của chính mình để thức hiện điều mà cậu muốn ,tại sao cậu có thể làm được điều đó?. Cậu không sợ xấu hổ sao?.Lúc cậu còn là một thằng bé chắc hẳn đã bao lần cậu bị bạn bè châm chọc , bao lần cậu không thể chạy nhanh bằng các bạn dù chỉ là một đoạn ngắn , và cho đến bây giờ cậu vẫn bị bạn bè gọi là “thằng què”. Cậu đã làm thế nào để vựot qua vậy ? Cậu có những ước mơ những ước mơ cháy bỏng mà bao lần cậu kể với tôi , cậu mơ mình là một cầu thủ bóng bầu dục có theer thả sức chạy thật nhanh trên sân cỏ băng qua biết bao người khác và cuối cùng đưa bóng tới đích , đã biết bao lần cậu mơ ước mình là một cánh chim hải âu giữa bầu trời kia , co thể thoả sứa bay lượn ,bay mãi , bay mãi đến chân trời mới.........hay cậu chỉ mong rằng cậu có sức khoẻ như một người bình thường thôi chứ không phải một căn bệnh nan y đáng sợ đang ăn mòn cơ thể của cậu . Ôi sao mỗi ước mơ của cậu khó thực hiện đến thế , đó là những điều tưởng chừng như không thể ,mãi mãi không thể thực hiện được.Nhưng cậu vẫn ước mơ , có lẽ những ước mơ đó đã dẫn đường cho cậu , cậu đã đựa vào đó để lấy lại niềm tin nơi cuộc sống ,dù cho thượng đế đã bất công với cậu. Tôi đã thua kém một thằng bé kém mình 4 tuổi , nó có thể nhận ra những điều mà một người lành lặn và sinh ra trước nó đã không thể nhận ra .Những điều mà mỗi người trong chúng ta đều phải nhân thấy để hoàn thiện chính mình.

Về tới nhà thì bố mẹ tôi đã đứng đợi từ khi nào để chuẩn bị lên xe khởi hành . Mọi thứ diễn ra quá vội vàng nên tôi chỉ kịp tặng cậu một cái dây chuyền cái mà tôi quý nhất là món quà của chị tôi để lại trước khi mất . Đeo chiếc dây chuyền này cho ccậu bé tôi như được tiếp thêm một sức mạnh kì diệu............ Ngồi trên ôtô, trời mưa tầm tã , từng hạt mưa rơi như làm rõ thêm câu trả lời cho câu hỏi của tôi .............

Bắt đàu năm học mới câu hỏi của tôi là :”Tại sao không phải là tôi?” .Trứoc bất kì một việc gì tôi cũng hỏi mình như vậy , tôi đã xung phong làm thuyết trình ,xung phong làm nhóm trưởng , tham gia vào đội bóng ..........và còn nhiều nhiều điều nữa .Tôi có thể vựơt qua mọi chuyên chỉ với một câu hỏi :”Tại sao không phải là tôi?”. Và bật mí nhé :tôi đã có bạn gái rồi đấy.

Năm năm sau tôi trở lại thăm cậu bé thì mới biết cậu bé đã mất do căn bệnh hiểm nghèo của cậu . Me cậu đã đưa lại sợi dây chuyền tôi tặng cậu cho tôi và nhắn rằng những ngày cuối cung của cuộc đời mình cậu rất muốn gặp tôi và bà đã đưa lại bức thư của cậu cho tôi :

” Có lẽ khi anh đọc bức thư này thì em đã về với chúa em chỉ mong rằng anh hãy luôn tự tin vào mình và đừng hỏi “Tại sao lại là mình?” nữa nhé. Được quen biết anh là một điều may mắn đối với em .Và em mong răng thần may mắn sẽ luôn ở bên anh như đã ở bên em vậy . Em trai của anh ,Jack “

Cậu là một cậu bé tuyệt vời ,không biết cậu đã đem lại ý nghĩa cuộc sống cho bao nhiêu người nhưng tôi biết rằng , đối với tôi cậu mãi là một thiên thần bé nhỏ đã đem lại cho tôi ý nghĩa của cuộc đời này.Cầu chúa cho cậu an nghỉ Ngoài kia tiếng sóng biển vẫn rì rào ,mạnh mẽ và mãnh liệt như sức sống của cậu.........

Điều cuối cùng mà tôi và Jack muốn nhắn gửi đến bạn là hãy nuôi dưỡng cho mình một ước mơ dù nhỏ hay lớn. Nuôi dưỡng một ước mơ không phải là bắt buộc phải thực hiện nó : đã biết bao đứa trẻ ước mơ mình là Côlômbus người tìm ra châu mĩ hay Yuri Gagarin người đầu tiên có vinh dự được chinh phục vũ trụ .............nhưng ước mơ là để thực hiện ,nó sẽ dẫn đường cho bạn giúp bạn tìm được đúng đường đi và phương hướng trên con đường đời đầy khó khăn của mình , và cuối cùng dù bạn có thực hiện được ước mơ của mình hay không thì bạn cũng có thể tự hào rằng mình đã đúng mà không hề hối hận . Tin tôi đi hãy nuôi dưỡng một ước mơ để nó như những hạt giống lơn dần trong tâm hồn của bạn và một ngày nào đó bạn cũng sẽ có được điều kì diệu của chính mình như tôi, Jack và biết bao người khác .Chúc bạn thành công.


Bạn thấy thế nào




chan'

3


rat' chan

3


co the chap nhan duoc

2


cung hay

1





Sign in to vote